[ Review ] Bộ Anime Những đứa con của Sói – Wolf Children

Những đứa con của Sói
Rate this post

Một nhà sản xuất hoạt hình nổi tiếng cũng là “cha đẻ” của nhiều bộ phim Anime có tiếng tăm như: Bakemono no Ko(Cậu bé và quái vật) được khán giả nhận xét là giàu tính nhân văn, Cô gái đi xuyên thời gian (The Girl who leapt through time) xuất sắc nhất năm 2006 giải Viện Hàn Lâm Nhật Bản và Những đứa con của sói (Wolf Children). Mamoru Hosoda đã chuyển thể cuốn light novel đã trở nên ấm áp, giàu cảm xúc hơn qua từng thước phim. 

Những đứa con của sói

Khởi Nguồn Của Mọi Chuyện Là Một Câu Chuyện Tình Yêu Kì Lạ

Anh chàng người sói là biểu tượng cho sự khác biệt, một sự khác biệt quái lạ mà đa phần xã hội ruồng bỏ. Chỉ có cô gái Hana toàn tâm toàn ý chấp nhận bên cạnh và hết lòng yêu thương anh. 

Cô gái có tên Hana bất ngờ gặp và phải lòng một anh chàng người sói. Cô yêu anh bất chấp chuyện gì xảy ra dù đã nhìn thấy hình dạng anh ra sao (trong lốt sói).

Họ đã đến bên nhau, xây dựng một tổ ấm nhỏ và hạnh phúc cùng nhau đón chào hai sinh linh nhỏ chào đời. Chuỗi ngày tháng đau khổ, dằn vặt bắt đầu khi biết anh ngủ một giấc thật sâu không quay về nữa, cô đau đớn rời thành phố cùng hai đứa trẻ được lai nửa người nửa sói và cái bằng lái xe của anh. 

Cùng nhau với sự cố gắng, họ tiến lên và hòa nhập vào cuộc sống yên bình vùng ngoại ô thành phố cùng những người xung quanh tốt bụng dẫu có đôi chút lập dị.

Bằng sự yêu thương và kiên trì vô hạn, cô nuôi dạy hai con trưởng thành,dạy chúng biết yêu cuộc sống và cả con người, dung hòa bản chất người và sói có trong chúng.

Tình yêu là đề tài có chiều sâu nhất trong mắt đa số tác giả, chỉ là mỗi nghệ sĩ có cách khác nhau để vẽ nên khung cảnh khác biệt của tình yêu.

Cô gái đặt cược tất cả vào tình yêu, vì nó cô có thể bỏ đại học, chấp nhận cùng anh sống một cuộc sống định sẵn sẽ rất bấp bênh, sóng gió. Và cũng vì tình yêu đó, cô có thể mạnh mẽ vượt qua sau khi anh ra đi.

Tác giả – Mamoru vẽ nên cuộc đời của ba mẹ con Hana bằng những nét giản đơn và trong sáng nhất. Ông không xoáy quá sâu vào chi tiết, ông kể chuyện từ góc nhìn của người đạo diễn đứng sau ống kính nhưng lại không quá lan man.

Những vết xước cuộc đời mười mấy năm của ba mẹ con cứ lần lượt hiện lên, chuyển từ phố thị sầm uất sang màu xanh ngút ngàn hòa cùng hoa cỏ và rừng núi. 

Hai Đứa Trẻ Lớn Lên Từng Ngày 

Hai Đứa Trẻ Lớn Lên Từng Ngày 

Hai cái tên Ame và Yuki mang ý nghĩa mưa và tuyết, lúc mềm mại dịu dàng như nước, lúc dữ dội cuồng nhiệt hệt như bão giông.

Một Yuki xưa bé phá phách hiếu động bao nhiêu trưởng thành lại nữ tính lấy làm bấy nhiêu, một Ame thuở bé nhút nhát trầm lặng tách biệt mọi người bao nhiêu trưởng thành lại mạnh mẽ, kiên cường bấy nhiêu.

Cuộc đời luôn còn đó những bất ngờ. Cuộc đời luôn bắt buộc chúng ta phải lựa chọn giữa được và mất, mỗi người luôn có quyền lựa chọn riêng biệt.

Song, Yuki đã chọn để phần người chiếm ưu thế hơn trong bản thân, Ame đã chọn trở về với bản năng hoang dã vốn có.

Không ai sai hoàn toàn cũng chẳng có ai đúng, không ai có thể can thiệp vào mong ước và tự do mỗi người. Hana đã tôn trọng quyền lựa chọn ấy và khuyến khích các con cho đến giây phút cuối cùng, dù đó là để Yuki vào sống trong ký túc xá xa lạ, dù đó là mỉm cười rơi lệ nhìn Ame quay bước vào rừng sâu thăm thẳm, dù đó là còn lại một mình trong căn nhà trống vắng ôm lấy nỗi cô đơn bên trong.

Bộ phim không quá kịch tính cũng không quá bất ngờ trong kịch bản, nhưng lại khiến chúng ta có những nốt trầm mặc về sự yêu thương bao dung của người mẹ và cả sự mất mát tình yêu của một cô gái.

Bộ phim như là một cuộc hành trình tìm ra bản thân và cả những bài học cá nhân. Tất cả sẽ mang lại cho khán giả những phút giây ý nghĩa nhất